Share | 
  Tâm sự của cái bànXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Bài gửiTiêu đề: Tâm sự của cái bànThu Apr 14, 2011 6:29 pm
shinosuke12
V.I.P member

V.I.P member

Xem lý lịch thành viên http://www.shirino.com
Thông tin thành viên :
Click !Tổng số bài gửi : 115
Điểm hấp dẫn : 9
Join date : 05/04/2011
Age : 19
Đến từ : Nha Trang-Khánh Hòa

Chủ đề : Tâm sự của cái bàn
--------------------------------------------------




Mấy năm rồi nhỉ? Tôi cũng chả nhớ nữa… Nhưng tôi vẫn còn nhớ như in ngày ấy, cái ngày mà tôi vừa mới xuất xưởng. Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, tôi đang trong thời kì trai trẻ, sung sức lắm. nước da khỏe khoắn đánh bóng qua lớp vecni thơm vị sồi, 4 chân cứng cáp, thanh và sắc, gọn gàng có thể đứng vững trên mọi địa hình! Nhìn tôi bây giờ liệu các bạn có nghĩ tôi hơi khuyếch đại bản thân không? Tôi xin đảm bảo với các bạn là không 1 chút nào đâu ạ. Sở dĩ tôi ra nông nỗi này là…hic…là vì…

Tôi sinh ra là cái bàn học sinh, vì thế nên tôi được chuyển đến 1 trường trung học nhỏ trong thị trấn. Các bạn có biết tôi đã háo hức như thế nào không? Háo hức được gặp thầy, gặp trò, được chứng kiến không khí trường lớp, được nghe cô giáo, thầy giáo đứng trên bục giảng bài, còn học sinh dưới lớp thì ngồi chăm chú lắng nghe, ghi ghi chép chép…. Tôi cũng đã tưởng tượng nhiều lắm, tôi còn thấy mình thật may mắn vì là chiếc bàn học sinh cơ, nghe các bạn bàn công sở kể về sự nhàm chán của mình, tôi lại càng vui hơn (cho dù là “cười trên nỗi đau khổ của người khác”). Tôi chờ đợi cả ngày để được đến buổi học đầu tiên. Nhưng hỡi ôi, mọi suy nghĩ của tôi đã sụp đổ hoàn toàn…..

Vừa vào lớp, cái mặt hớn hở của tôi đã bị đánh cái rầm bởi động tác vứt cặp điệu nghệ của 1 cô học sinh. chả hiểu cô tức giận với ai mà lại trút giận vào tôi thế này? Mà cũng khổ thân bạn ghế cơ, bị cả cơ thể hơi “phúc hậu” ấy ngồi phịch xuống không thương tiếc thì làm sao trụ được lâu? Cái số tôi lại được là bàn của 2 cô nương cháu bà Tám, hic, chả biết mấy cô ấy đi học hay đi kiếm chỗ trút bầu tâm sự mà nhiều chuyện thế không biết, rả rích suốt từ đầu tiết đến cuối tiết, cô giảng thì mặc cô, trò nói mặc trò, nếu cô có nhìn thì cũng giả bộ lơ như đang… “hỏi bài bạn tí thôi ạ” hay “em mượn bạn ấy cái bút ạ”… Mà chuyện cũng có gì đâu, quanh đi quẩn lại cũng toàn nói về bọn con trai, hết anh này kute đến cậu kia đẹp trai nhưng khó gần… Cái tai của tôi đã khổ rồi đến cái bụng của tôi cũng khổ nốt. Nào là bim bim, xoài xanh, cóc xanh… tất cả đều được tống hết vào đấy. Có hôm mấy bạn ăn xong không vứt vỏ là thể nào đêm hôm ấy tôi không ngủ được vì bị… mấy chú chuột ghé thăm!

Mấy bạn bàn học sinh nam ngồi nghe tôi kể, họ “xìiiii……” một cái rõ dài. Có đáng gì so với họ? Này nhé, ít nhất con gái ra chơi hoặc là ra ngoài tìm kiếm miếng ăn, hoặc là an phận ngồi yên một chỗ tỉ tê, còn con trai thì…nào hết rượt đuổi, đánh nhau trong lớp, chạy nhảy xô đẩy hết bàn ghế, thậm chí còn nhăy cả lên bàn, lên ghế, làm mặt họ bám đầy vết giầy dép, hay cả “dấu chân 5 ngón” cũng có. Ngồi lên mặt bàn thì thôi còn đỡ tội, đàng này….

Tôi vội đưa thêm vài bằng chứng nữa để an ủi họ, để thấy rằng họ vẫn hơn tôi chán. Rằng là trong lớp mấy cô ấy còn hết vẽ lên mặt tôi rồi còn dán đủ mọi thứ ảnh dính lấp lánh lên đó cơ. Giờ trông tôi có khác gì con tắc kè hoa đâu? Cứ đến giờ kiểm tra thì cái mặt tôi lại biến thành quyển nháp đa năng, đặc biệt là còn làm phao cứu sinh tạm thời, vừa đơn giản lại khó bị phát hiện nữa…

Vẫn chưa là gì. 1 số bàn kia kêu lên. Nhìn họ đúng là thảm thương thật. Trên bàn đầy những tác phẩm nghệ thuật trong giờ học của các cô các cậu: vết bút chì, bút bi đậm đậm nhạt nhạt xen kẽ, hình hài đủ loại từ côn trùng đến động vật (mà tôi cũng chẳng xác định được nó là cái gì vì trông nó kì quái lắm). Lại còn nghệ thuật bút xóa nữa chứ, đúng là “nổi bật giữa đám đông”. Chưa hết, có vài bạn bàn của tôi còn bị là đối tượng để các cậu thể hiện tài năng điêu khắc (hay đục khoét chắc cũng tương tự), bàn nào bàn nấy lỗ chỗ, không thì cũng in lại dấu ấn “cái tôi” hoặc “tình yêu” qua những nét khắc to tổ choảng, trông thật đáng sợ, tôi rùng mình. Tôi bỗng thấy mình vẫn còn may mắn chán.

Rồi các bạn liên tiếp kể cho tôi nhiều tội đồ khác của học sinh, như là trét kẹo cao su vào mọi nơi có thể, nào là chạy nhảy nô đùa rầm rầm đến mức 1 bác bàn cũ phải gãy chân, nào là…. Nhiều lắm các bạn ạ, tôi kể ra không xuể, mà kể tiếp thì lại sợ không còn ai muốn đến trường nữa thì chết (hóa ra tôi lại mang tiếng đi phá hoại nền giáo dục nước nhà à? Mà 1 cái bàn như tôi không vác nổi tội danh đó đâu).

Dù sao tôi cũng được an ủi phần nào vì bên cạnh những trường hợp cá biệt như trên thì cũng có những học sinh ngoan hiền thật, họ đi học đúng với cái nghĩa vốn có của học sinh. Nhưng có ai đảm bảo được rằng cái bàn như tôi sẽ “an toàn” sống sót với nguyên vẻ nguyên dạng cho tới lúc chuyển sang giai đọan khác không? Năm này trôi qua, lớp lớp học sinh mới lại đến, có ai chắc rằng sẽ không có người nghịch ngợm, quậy phá không? Tức là bàn tôi vẫn phải chịu hiểm nguy hằng ngày mà kết quả là tôi bây gìơ đây, không chỉ tôi, mà còn ghế, còn bảng…

Tất cả những điều tôi nói đây chỉ muốn cùng mọi người kêu gọi các bạn hãy có ý thức hơn, hãy làm những gì có thể để không còn đồ vật nào bị như tôi nữa. Nhìn các bạn bè bàn ghế, bảng biểu trong lớp đã cũ rích rồi mà chưa được thay vì… chưa đến hạn khấu hao mà tôi thương lắm. Không chỉ thương cho chúng tôi, mà còn thương cả cho các bạn, ngồi học ở điều kiện tồi tàn ấy thì làm sao đảm bảo được?

Với thâm niên công tác và kinh nghiệm lâu năm, chứng kiến nhiều điều, đại diện cho tầng lớp bàn ghế, tôi tha thiết xin các bạn hãy

SỐNG CÓ Ý THỨC HƠN, CHO MÌNH CŨNG NHƯ CHO CỘNG ĐỒNG!

Về Đầu Trang Go down
 

Tâm sự của cái bàn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Trả lời nhanh
Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu trên tòan bộ diễn đàn.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
e10 No One :: CLB giải trí :: Góc vui cười :: Chuyện vui-